Có cho thêm tiền cũng không bao giờ mua nhà ngõ sâu ở Hà Nội

Không thích ở chung cư, vợ chồng tôi quyết mua nhà đất. Nhưng đời không như là mơ khi tiền ít phải chọn ngay nhà ngõ sâu với vô vàn bất tiện.

Chào các anh em!

10 năm bám thủ đô và cám cảnh ở thuê….

Tôi 35 tuổi, kỹ sư cơ khí một nhà máy. Vợ tôi 30 tuổi, cán bộ công nhân viên nhà nước. Cả hai vợ chồng lương chỉ trên dưới 15 triệu đồng/tháng. Chúng tôi cưới nhau đã 10 năm, giờ có 2 mặt con. Đấy là sơ lược về gia đình tôi đấy các bác ạ. Đúng kiểu gia đình kiểu mẫu đầy tự hào các bác nhỉ. Mỗi tội cưới nhau ngót nghét 10 năm mà cả nhà vẫn phải đi ở thuê…Haiz!

Một phần vì điều kiện gia đình hai bên không có, chúng tôi hàng ngày chỉ biết đi làm và ăn tiêu tiết kiệm để dành dụm tiền mua nhà, chứ đi thuê mãi ở chán quá vì lúc nào cũng chỉ là tạm bợ.

Hiện mỗi tháng chúng tôi chi tiền thuê nhà là 3 triệu, tiền chi tiêu sinh hoạt hết 5 triệu, tiền học hành quần áo đường sữa của hai đứa con hết 2 triệu, tiền chúng tôi chi tiêu thêm hết 2 triệu. Mỗi tháng, vợ chồng tôi cố gắng để ra được 3 triệu. Cộng với tiền thưởng lễ, Tết của hai vợ chồng, chúng tôi để ra được 50 triệu/năm. Hai vợ chồng đi làm khoảng 10 năm tiết kiệm được 600 triệu. Tiền hồi môn và từ hồi mừng đám cưới, rồi được bố mẹ, anh em bên nội bên ngoại cho nữa, tổng cộng chúng tôi có 700 triệu đồng.

Bàn đi tính lại vợ chồng tôi quyết định chọn mua nhà ngõ sâu ở Hà Nội

Bàn đi tính lại chuyện mua nhà…Cuối cùng vẫn là SAI

Như vậy, nếu để mua chung cư hay nhà đất, chúng tôi cần ít nhất 600-700 triệu nữa. Tôi bàn với vợ nếu vay tiền để mua chung cư thì sau này chung cư mất giá, bán đã lỗ lại còn phải lo trả nợ. Nếu mua đất ở, mình trả hết nợ còn được sở hữu nhà đất, sau này bán có khi lại được giá. Vì thế, kể cả phải mua đất ở xa, ngõ có nhỏ, diện tích chật chội,… chúng tôi cũng chấp nhận.

Tham khảo bạn bè tôi thấy tầm tiền hơn tỷ mà mua nhà đất thì xác định chỉ mua được khu cách vành đai 3 cả chục km, hoặc tận dưới Ba La (Hà Đông), hoặc xa nữa thì Đông Anh.

Vẫn tư tưởng cũ là không thích ở chung cư, vợ chồng tôi quyết mua nhà đất. Chấp nhận ở xa, ngõ nhỏ, chật chội,… cũng được, nhưng chúng tôi không ngờ việc mình cố chấp như vậy đã làm cuộc sống cả nhà đảo lộn, đã cực lại càng khổ thêm.

Cuối cùng, sau cả tháng trời lặn lội và nhờ bạn bè tìm hỏi giúp, chúng tôi cũng mua được một miếng hơn 29m2 đã có nhà cấp 4 tại khu vực sâu dưới Hà Đông, ngõ nhỏ và gần như ngõ cụt. Đấy là nhờ chủ cũ còn muốn bán gấp nên chúng tôi mới mua được với giá 1,35 tỷ đồng. Thấy có cơ hội, chúng tôi quyết vay mượn mua ngay. Mọi việc chỉ diễn ra trong vòng 2 ngày. Thế là chúng tôi đã có nhà của mình để ở, không phải đi thuê nữa. Vợ chồng tôi xác định số tiền vay ngân hàng chúng tôi ưu tiên trả trước, họ hàng và bạn bè chúng tôi xin trả dần sau. Lúc đấy 2 vợ chồng bảo nhau sao mà may mắn thế.

Nhưng đời không như mơ…khi ở nhà ngõ sâu

Đã vất vả về chuyện nợ nần, chúng tôi còn hứng chịu đủ thứ rắc rối nếu không nói là tồi tệ do nhà ngõ nhỏ gây ra.

Bạn cứ tưởng tượng cảnh sống trong ngõ nhỏ mà xem. Ngôi nhà cấp 4 ở tạm, tiện nghi đã không đầy đủ lại còn ẩm thấp, không có không gian cho trẻ con chơi. Hai đứa con tôi vốn đã còi cọc lại càng hay ốm. Mỗi khi sốt, viêm họng hay có vấn đề gì về sức khỏe muốn bắt taxi đi bệnh viện khám phải bế con chạy một đoạn mới ra được đầu ngõ mà ô tô vào được. Gặp hôm trời mưa gió hay nắng nóng thì khốn khổ.

Mặc dù trước đó cũng luôn trấn an bản thân là nhà nào trong ngõ mà chả thế. Chấp nhận ở nhà mặt đất mà không có tiền thì đành phải chọn nhà ngõ sâu thôi.

Ngày còn trẻ xem tivi thấy hay phản ánh về mấy căn nhà ngõ sâu Hà Nội không ánh nắng mặt trời lọt vào. Lúc đấy ở quê, ánh nắng chan hòa có bao giờ nghĩ giờ mình lại rơi vào cái cảnh này đâu.

Nhà ngõ sâu muốn nhìn ánh sáng mặt trời cũng khó

Nhà ngõ sâu…bất tiện đủ điều

Ngõ nhỏ, không có ánh nắng lọt vào khiến ngôi nhà cấp 4 luôn ẩm thấp vào mùa mưa và hầm hập vào ngày nắng gắt. Nhiều khi chúng tôi phải sống cùng mùi hôi thối mỗi khi ngõ ngập nước, vừa làm đồ đạc dễ hỏng lại ô nhiễm với mùi nước thải, của phân chó mèo thả rông… khiến đi làm đã mệt rồi về đến nhà còn mệt hơn.

Chưa kể, vì ở cuối ngõ có ngày nước về ít hoặc mất nước chúng tôi phải thi nhau đi xin, xách từ ngoài đường vào cả chục mét. Rồi hàng xóm dân trí thấp, toàn lao động chân tay hoặc thành phần phức tạp, suốt ngày chửi đánh nhau nhức hết cả đầu. Tôi thấy rõ ràng mình có nhà cửa đấy mà sao cuộc sống cực như vầy. Mang tiếng sống ở Hà Nội mà còn chả bằng quê tôi. Lúc này vợ tôi suốt ngày ca thán, con cái thì ốm đau suốt ngày khiến tôi bắt đầu hối hận vì mua nhà ngõ sâu của mình.

Mưa gió đủ thứ rác thải trôi vào nhà

Nhà ngõ sâu…Muốn bán đâu dễ

Tôi có thử đăng tin rao bán lại nhà. Cũng có vài người đến xem nhưng cứ đến rồi nhìn trước ngó sau họ lại đi vì trong lòng thực vẫn buốn giá cũ…ai mà muốn lỗ, nhà mới ở mà. Vợ chồng thực sự lâm vào tình thế tiến thoái lưỡng nan không biết phải làm sao vì quyết định mua nhà ngõ sâu của mình. Nếu là các anh em thì mọi người sẽ làm gì. Chứ anh em mình chán đời lại tìm đến bia thôi. Cùng cực, cố gắng nửa đời người mà chả ra sao. Đúng là đời không như là mơ.

Gọi mấy anh em chiến hữu ra quán nhậu làm vài cốc bia cho đỡ phải suy nghĩ. Mà thế nào tôi càng uống lại càng tỉnh. Ngồi cứ thẫn thờ ra, đến lúc này tôi mới tâm sự với mấy anh em về hoàn cảnh của mình. Nhà mặt đất mà ngõ sâu thì vừa khổ vừa nhục mà giờ không bán được mà chuyển lên chung cư.

Rời xa được nhà ngõ sâu vì lựa chọn đúng đắn

Ông bạn chiến hữu nghe tôi ca cẩm thế liền bảo giờ nghĩ cách bán nhà đi rồi tìm mua chung cư ông ý giới thiệu cho cậu em trước đã từng giúp ông ý mua căn chung cư đang ở. Bạn bè ai cũng bảo tôi thôi giờ cố mà bán lỗ 1 – 2 trăm triệu thì cũng phải chịu thôi. Coi như tiền đi thuê nhà của 9 tháng vừa qua. Chứ tình hình cứ cố mà ở đấy rồi nhà tôi cũng mất tiền vì con cái đau ốm suốt thôi mà không đảm bảo được sức khỏe, sự phát triển.

Nghe cũng hợp lý tôi liền về bàn với vợ. Ban đầu vợ tôi xót tiền nhất quyết không đồng ý bán. Nhưng tôi bảo cô ý nhìn sang thằng Cò nhà tôi đang ho sù sụ kia kìa, có xót không? Giờ đi cho con đỡ đau ốm hay cứ thích ở lại. Tiền ra vào bệnh viện rồi thuốc men có đáng với cái tiền lỗ hay không. Sau một hồi phân tích cuối cùng vợ tôi cũng xuôi và đồng ý.

Chịu lỗ ngót nghét 250 triệu, chúng tôi bán lại căn nhà đấy trong 1 tuần sau. Chắc là trời thương. Thôi thì coi như bài học khi cứ sống chết cố mua nhà trong ngõ sâu.

Chọn chỗ ở, chọn thời điểm không bằng chọn đúng người

Sau đó tôi với sự giúp đỡ của người anh em kia đã được gặp gỡ với bạn Duy Anh – người đã giúp đỡ bạn tôi mua căn hộ chung cư lúc trước. Khi tiếp xúc vơí Duy Anh tôi đặc biệt có ấn tượng với cách nói chuyện của bạn này. Cực kỳ thân thiện nhưng lại chuyên nghiệp vô cùng, tạo người khác cảm giác tin tưởng. Mà bạn này lại luôn muốn lắng nghe mong muốn của tôi khi mua nhà sắp tới. Với điều kiện và hoàn cảnh của tôi bây giờ thì Duy Anh khuyên nên lấy căn hộ rộng 53m2 với 2 phòng ngủ nhỏ. Sau đó khi về tôi có thể sửa sang thêm để tận dụng diện tích. Mức giá cũng vừa phải trong khoản tiền mà tôi có.

Tạm biệt nhà ngõ sâu gia đình tôi dọn lên chung cư ở

Duy Anh cũng nhiệt tình đưa tôi và vợ đi xem nhà mẫu, hỗ trợ tôi chọn căn theo phong thủy và hoàn thành thủ tục đặt cọc sớm nhất. Phải nói tôi vẫn còn may khi gặp được cậu bạn này. Sau đấy, tôi có biết Duy Anh làm việc tại Công ty Vitalland – một đơn vị chuyên cung ứng cái sản phẩm bất động sản – Đây là Link tham khảo của công ty các anh em có nhu cầu mua nhà thì tìm hiểu nhé.

Giờ đây thì tôi và vợ có thể thoải mái hơn trong cuộc sống rồi. Cái tư tưởng ở nhà mặt đất với vợ chồng tôi cũng dần biến mất. Tận hưởng cảm giác ở nhà chung cư vẫn sướng hơn cái cảnh ở nhà ngõ sâu. Giờ có cho tôi thêm tiền thì tôi cũng xin giơ tay rút lui thôi :))

 

 

>